10 quan điểm đang làm thay đổi thực trạng Cơ Đốc nhân yêu Chúa ngày nay:

1. “Tôi yêu Chúa” đang dần được tách khỏi “tôi thuộc về Hội Thánh”
Một người có thể nói: “Tôi yêu Chúa, nhưng tôi không cần Hội Thánh.”
Đây là một thay đổi rất lớn. Đức tin đang được cá nhân hóa: Chúa của tôi, Kinh Thánh của tôi, sự thờ phượng của tôi, đời sống thuộc linh của tôi.
Nhưng Cơ Đốc giáo Tân Ước không chỉ tạo ra những cá nhân yêu Chúa; nó tạo ra một thân thể thuộc về nhau.
Yêu Đấng Christ mà không muốn thuộc về Thân thể Ngài là một nghịch lý cần được xem xét.
2. “Xem Hội Thánh” đang dần thay thế “sống trong Hội Thánh”
Livestream, YouTube, podcast và mạng xã hội đem lại lượng nội dung Cơ Đốc chưa từng có. Nhưng tiếp nhận bài giảng không đồng nghĩa với được gây dựng thành môn đồ. Sự khác biệt giữa “xem một buổi nhóm trực tuyến” và thực sự “tham dự Hội Thánh”; một bộ phận Cơ Đốc nhân sử dụng nội dung Cơ Đốc như sự thay thế cho việc gắn kết trực tiếp với Hội Thánh. Vấn đề không phải là online xấu. Vấn đề là : Nội dung có thể nuôi trí óc, nhưng cộng đồng mới bộc lộ và rèn luyện tính cách.

3. “Được ban phước” đang thay thế “được biến đổi”
Một số người đến với Chúa chủ yếu để:
• Được chữa lành,
• Được thành công,
• Được bình an,
• Được thịnh vượng,
• Được giải quyết vấn đề.
Nhưng Tin Lành không chỉ nói:
“Đức Chúa Trời sẽ làm gì cho tôi?” mà còn hỏi: “Đức Chúa Trời đang biến tôi thành người như thế nào?” Một Cơ Đốc nhân có thể nhận rất nhiều phước hạnh mà vẫn không trở thành môn đồ trưởng thành.
4. “Ân tứ” đang được đánh giá cao hơn “tính cách”
Một người có thể:
• Giảng tốt
• Hát hay,
• Lãnh đạo giỏi,
• Có sức ảnh hưởng,
• Có hàng ngàn người theo dõi, nhưng vẫn thiếu: Sự tự chủ, trung tín, khiêm nhường và trách nhiệm giải trình.
Đây là một trong những cảnh báo lớn nhất từ câu chuyện bạn vừa đưa. Ân tứ có thể đưa một người lên bục giảng.Nhưng tính cách mới quyết định người đó có đủ tư cách ở lại trên bục giảng hay không.

5. “Đừng đụng đến người được Chúa xức dầu” đang thay thế trách nhiệm giải trình
Đây có thể là một trong những quan điểm nguy hiểm nhất. Một số nơi vô tình tạo ra tư tưởng: Mục sư không được chất vấn.
Nhưng trong Tân Ước, lãnh đạo không phải là quyền lực không thể kiểm soát. Lãnh đạo thuộc linh phải đi cùng với trách nhiệm , sự kiểm chứng, cộng đồng ,trưởng lão ,kỷ luật. Một mục sư không có cơ chế bị chất vấn rất dễ biến thẩm quyền thuộc linh thành quyền lực cá nhân.
6. “Vâng phục” đang bị hiểu sai thành “không được nói không”
Vâng phục Kinh Thánh không có nghĩa là: “Tôi phải làm bất cứ điều gì người lãnh đạo yêu cầu.”
Vâng phục Đức Chúa Trời đôi khi đòi hỏi nói “không” với chính người đang nhân danh Chúa để yêu cầu mình làm điều sai.
Đặc biệt trong hôn nhân và chức vụ: Không thể dùng Kinh Thánh để bảo vệ người gây tội lỗi khỏi hậu quả của tội lỗi.

7. “Tha thứ” đang bị dùng để loại bỏ sự công chính và kỷ luật
Đây là một quan điểm rất nguy hiểm:
“Chúng ta phải tha thứ, vì vậy hãy phục hồi người ấy ngay.” Không. Tha thứ không đồng nghĩa với phục hồi chức vụ. Có thể tha thứ cho một người nhưng vẫn nói: “Anh không còn được phép giữ vị trí đó nữa.” Đức Chúa Trời tha thứ cho tội nhân, nhưng điều đó không có nghĩa Ngài bỏ qua hậu quả của mọi hành động.
8. “Tăng trưởng Hội Thánh” đang được đo bằng số người thay vì số môn đồ
Đây là một thay đổi rất sâu. Một Hội Thánh có thể: đông hơn nhưng không trưởng thành hơn.
Nhiều người hơn chưa chắc có:
• Nhiều người cầu nguyện hơn,
• Nhiều người đọc Kinh Thánh hơn,
• Nhiều gia đình thánh khiết hơn,
• Nhiều người phục vụ hơn,
• Nhiều người làm chứng hơn,
• Nhiều người sống giống Đấng Christ hơn.
Đi nhà thờ tự nó không tạo nên những môn đồ tận hiến; thách thức nằm ở việc biến sự quan tâm thuộc linh thành đời sống môn đồ thực sự. Chúng ta không được kêu gọi để xây dựng những khán giả của Hội Thánh. Chúng ta được kêu gọi để đào tạo môn đồ của Chúa Giê-xu.

9. “Tự do trong Đấng Christ” đang bị hiểu thành “tôi có quyền làm điều tôi muốn”
Đây là sự biến dạng rất tinh tế.
Tự do trong Đấng Christ không phải:
“Tôi được tự do khỏi mọi giới hạn.”
Mà là: “Tôi được tự do để không còn làm nô lệ cho tội lỗi.”
Phao-lô nói: “Tôi đãi thân thể tôi cách nghiêm khắc và bắt nó phải phục…” (1 Cô-rinh-tô 9:27)
Một Cơ Đốc nhân trưởng thành không hỏi: “Tôi được phép làm đến đâu?” mà hỏi: “Điều gì giúp tôi trở nên giống Chúa Giê-xu hơn?”

10. “Yêu Chúa” đang bị tách khỏi “sự thánh khiết”
Đây có lẽ là điểm sâu nhất. Ngày nay một người có thể nói:” Tôi yêu Chúa.” Nhưng câu hỏi phải là: Tình yêu ấy có đang thay đổi cách người đó sống không? Nếu yêu Chúa nhưng:
• Không muốn vâng lời,
• Không muốn từ bỏ tội lỗi,
• Không muốn chịu sửa trị,
• Không muốn chịu trách nhiệm,
• Không muốn sống trong cộng đồng,
• Không muốn tha thứ,
• Không muốn phục vụ,
• Không muốn hy sinh,
Thì chúng ta cần hỏi: Chúng ta đang nói về tình yêu dành cho Đấng Christ, hay chỉ là tình cảm dành cho ý niệm về Đấng Christ?
Và đây là điều đáng suy nghĩ:
Chúng ta đang xây dựng những người đến nhà thờ, hay những người theo Chúa? Chúng ta đang tạo ra khán giả, hay môn đồ? Chúng ta đang bảo vệ hình ảnh Hội Thánh, hay bảo vệ con người? Chúng ta đang bảo vệ chức vụ, hay bảo vệ sự thánh khiết? Bởi vì sự phục hưng thật không chỉ làm nhà thờ đầy lên nhưng nó làm đời sống con người thay đổi.
Vì vậy, câu hỏi của Hội Thánh trong giai đoạn này không nên chỉ là: “Làm sao để có thêm người?” mà phải là: “Làm sao để những người đang đến thật sự trở thành môn đồ của Chúa Giê-xu?”
#Lovechurch #Hội_thánh_Yêu_Thương
Bài viết : Mục Sư Lê Minh Hùng.
